Sau khi tốt nghiệp ĐH với tấm bằng đỏ chót, mình ở lại Sài Gòn làm đúng 4 năm với công việc văn phòng, lương lúc mình xin nghỉ việc là 15 triệu/tháng. Mình nghĩ tài năng mình hem đủ để có thể thành đạt ở đất Sài Gòn lắm nhân tài, đây là mức lương cao nhất với khả năng cá nhân của mình rồi, nên mình quyết định rẽ lối khác.

Tiền tích luỹ, mình gửi về quê hết cho ba má để phụ cất cái nhà nhỏ, cho họ yên lòng. Rồi một buổi chiều, mình lên bến xe Miền Đông rồi lên thẳng Măng Đen, với 2 triệu trong túi. Đó là toàn bộ tài sản lúc đó mình có.

Lên Măng Đen, mình đã làm đủ thứ việc từ cuốc đất trong farm đến bán hàng rong, nước giải khát, bồi bàn, đầu bếp, phụ hồ. Thợ đụng. Đụng gì cũng làm. Rồi sau 3 tháng đầu nếm trải sự vất vả, thử thách tới tận cùng của giới hạn bản thân cũng trôi qua, nhìn đôi bàn tay chai sần, gương mặt đen sạm vì nắng gió mới thấy giá trị thực sự của sức lao động, bớt đi sự ảo tưởng về bản thân.

Ngày mình tới với Le Plateau là 1 chiều mùa xuân nắng đẹp, mình xin phép nhân viên Hostel gặp mặt trực tiếp anh sếp khi biết tin anh đang ở đó. Mình trình bày hết câu chuyện của mình cho anh nghe, anh nhìn mình từ đầu tới chân, anh bảo râu tóc em xồm xoàm, quần ngố, áo thun, mặt mày đen nhẻm nhưng có vẻ rắn rỏi, mày chui ở đâu ra vại trời, đây là lần đầu tiên anh gặp tình huống xin việc thế này. Anh nghĩ 1 lúc rồi anh nói cho 2 tuần làm không lương để thể hiện xem em làm được gì. Mình nhận lời.

Bắt đầu công việc từ vị trí thấp nhất, sáng nào cũng phải là người dậy sớm nhất để mở cổng, quét dọn sân vườn, dọn dẹp vệ sinh từ trong ra ngoài cùng các nhân viên khác. Đây cũng là lần đầu tiên được làm việc trong môi trường công ty đa quốc gia, ngôn ngữ dùng để giao tiếp là tiếng Anh, mà mình thì yếu quá yếu, ngày làm dù mệt tới mức nào cũng cố ngồi vô bàn học để học thêm chút ít, tích tiểu thành đại, trước mắt là để giao tiếp với các đồng nghiệp, còn dài hơn là sự phát triển sự nghiệp sau này.

Thời gian trôi đi vèo cái thêm 4 tháng nữa, niềm vui sau những ngày dài nỗ lực cũng đến mình được thăng chức làm quản lý Hostel Le Plateau Măng Đen, và điều khiến mình sướng hơn hết thảy là mình tìm được đam mê của mình trong chính công việc đang làm, không còn những ngày dài ngồi thở dài, ngóng đồng hồ điểm tới giờ về nữa, không còn cảnh đồng nghiệp đố kỵ, ghen ghét nhau, chẳng còn cảnh 8 tiếng đồng hồ dán mặt vô cái máy tính như mất hồn. Giờ với mình là niềm vui khi được làm việc, được cống hiến. Nhìn cái ba lô cũ nằm lặng lẽ trong góc phòng, rồi nhìn đôi tay chai sần mà rưng rưng vì xúc động, vì cái DÁM của tuổi trẻ.

Travis

P/s: Đây là lời tâm sự của anh Travis quản lý Villa Măng Đen. Là một trong những người Ad vô cùng mến mộ cùng cô Carine, Ania, thầy Tyler…. Những người hết sức tận tụy với công việc.